GIA ĐÌNH TẬN HIẾN ĐỒNG CÔNG
MIỀN XÓM MỚI

P.K.M CMC

THÁNG 11

THÁNG BÁO HIẾU CỦA NGƯỜI CÔNG GIÁO

Nếu như đối với đông đảo bà con phật giáo, ngày rằm tháng bảy hay còn gọi là lễ vu lan, đã trở thành một ngày lễ quen thuộc rất được trân trọng chính là vì cái ý riêng tôn giáo sâu đậm của nó. Đó là ngày hội của kẻ làm con báo ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ nhờ việc cầu siêu, cúng quả và cha mẹ đã quá vãng mau được siêu thăng.

Đối với người công giáo, đạo hiếu thảo với các bậc bề trên đã không chỉ được coi như là biểu hiện của đạo làm người, nhưng còn được nâng cao và trở thành một trong mười điều răn của người Kitô hữu. Theo Chúa dạy, chúng ta không chỉ nhắc đến các ngài khi còn sống nhưng nhất là khi qua đời. Vì thế mà giáo hội đã không chỉ có một ngày mùng 02 nhưng còn dành trọn cả tháng 11 này nhắc nhở cho mọi người nhớ đến những bậc ông bà cha mẹ đã quá cố. Đặc biệt khi mà việc cử hành này lại nhằm đem đến cho các ngài một sự giải thoát khỏi mọi tội lỗi và đưa các ngài vào hưởng hạnh phúc tôn nhan nước Chúa.

Thật vậy, đọc lại đoạn sách Maccabê quyển thứ II, chương 12 từ câu 43- 46 có viết: “Rồi họ đọc kinh cầu nguyện xin Chúa thương tha hết tội đã phạm. Còn ông Giuđa một người cao thượng, ông quyên tiền, rồi gửi về thành Giêrusalem độ 12.000 đồng bạc để xin dâng lễ đền tội cho người đã chết. Đây là một việc rất tốt đẹp và thánh thiện phát xuất bởi lòng tin vào sự sống lại, vì nếu ông không nghĩ những người chết sẽ được sống lại thì cầu nguyện cho họ ông sẽ cho là việc vô ích và dư thừa. Nhưng nếu ông cho rằng một phần thưởng cao trọng đang chờ đợi những ai qua đời bằng yên sốt sắng, đó là một ý tưởng tốt lành và đạo đức. Vì thế ông xin lễ đền tội thay cho những người đã chết để họ được tha thứ tội lỗi.”(II Macabê 12,42-46)

Chúng ta hẳn đã thấy được mối tương quan mật thiết giữa kẻ còn sống và người đã qua đời. Trong chốn thẳm sâu đau đớn vì cảnh lửa hồng đêm ngày nung nấu, các linh hồn không chỉ bị dày vò, rên xiết bởi cái nóng nảy phần xác. Nhưng còn bị thiêu đốt bởi ngọn lửa khao khát được chia sẻ niềm hạnh phúc vinh quang bên Chúa. Nỗi bất hạnh lớn nhất của các ngài là không tự mình giải thoát khỏi chốn ngục hình tăm tối. Vì vậy, trong nơi cực hình, các ngài mong từng giờ, chờ từng giây được giải thoát khỏi cảnh lưu đầy. Tiếng than van của các ngài kêu gọi lòng thương xót của chúng ta: “Hãy nhớ đến chúng tôi, hãy cứu vớt chúng tôi”. Mà những người trong tình trạng đau khổ nung nấu kia nào có phải là người xa lạ với chúng ta. Các ngài là các bậc tổ tiên, ông bà cha mẹ, anh chị em, những người thân quen, những ân nhân xác hồn của chúng ta. Cũng không thiếu những người đã hy sinh cả cuộc đời cho chúng ta. Và có thể vì quá yêu thương lo lắng cho chúng ta hoặc vì những tội lỗi của chúng ta mà giờ phút này các ngài đang phải hoả hào thiêu đốt.

Trong hiến chế về mầu nhiệm Giáo Hội, Công Đồng Vaticanô II cũng đã dậy chúng ta: Giáo Hội lữ hành hết lòng kính nhớ, dâng lời cầu nguyện cho những người đã chết, vì cầu nguyện cho họ được giải thoát là một việc làm thánh thiện. Lời khuyên của Giáo Hội qua bao đời đã được người tín hữu sốt sắng thực hiện. Còn niềm an ủi nào hơn cho các ngài khi biết được trên trần gian, con cái, bạn bè vẫn còn nhớ đến mình, dâng nhiều hy sinh và kinh nguyện cho mình. Chính những hạt kinh đi kèm với hy sinh gợi lên lòng xót thương Thiên Chúa và sẽ sớm đưa các ngài siêu thăng về cùng Chúa. Nhưng điều tốt hơn hết mà chúng ta đang thực hiện đó là việc hiệp dâng thánh lễ dâng lên Thiên Chúa. Chính qua thánh lễ, còn có của lễ là chính Mình Máu Con Chiên Thiên Chúa. Đó là của lễ hiến dâng cao quý nhất, thánh thiện nhất và đẹp lòng Thiên Chúa nhất. Nhưng thánh lễ ấy không chỉ làm mưa xuống trên những đau khổ nóng nảy mà các Ngài đang phải chịu, nhưng còn bắc thêm những nấc thang, giúp các ngài có thể lên được với Chúa. Những nấc thang càng bắc nhiều thì càng rút ngắn vực thẳm xa cách giữa các ngài với Chúa. Phải chăng đó là cách chúng ta đền ơn báo hiếu ý nghĩa nhất, trọn vẹn nhất và thích hợp nhất mà các đẳng linh hồn đang mong đợi ở nơi mỗi người chúng ta, những kẻ là con là cháu của các ngài.

Cộng Đồng Vaticanô II còn dạy thêm rằng: khi về quê trời và hiện diện trước tôn nhan Chúa, nhờ Người với Người và trong Người, các thánh lại không ngừng cầu bầu cho chúng ta bên tòa Chúa. Sự trao đi nhận lại này, vừa là một nghĩa cử bác ái, vừa là một bộ phận thảo hiếu đáp đền, đã thực sự củng cố Giáo Hội thêm vững bền trong sự thánh thiện.

 Giáo lý khẩu truyền của Giáo Hội đã minh xác và tin nhận rằng có luyện tội mới cắt nghĩa được đức công bình và đồng thời mới biểu dương được lòng lân tuất vô biên của Thiên Chúa, Đấng thẩm phán chí công. Thường thường hầu hết các linh hồn kẻ lành sau khi lìa khỏi xác và khi đã chịu phán xét riêng, sẽ phải giam phạt một thời gian trong luyện ngục, lâu mau tuỳ theo tội lỗi riêng từng người.

Giáo Hội, người Mẹ nhân từ đã làm gương cho chúng ta trước và Giáo Hội còn giúp ta biết bao nhiêu công việc và phương thế để ta thi hành đức bác ái đối với các linh hồn một các hữu hiệu hơn. Cụ thể là ngày lễ các Đẳng, Giáo Hội đã ban phép cho các linh mục được làm ba lễ, và cho chúng ta, mỗi giáo viếng nhà thờ và nghĩa trang trong 8 ngày đầu tháng được hưởng ơn đại xá để chỉ cho các linh hồn. Hơn thế nữa, Giáo hội còn dâng cả tháng 11 để thúc giục, mời gọi, nài xin chúng ta cứu giúp các linh hồn nơi luyện ngục cách riêng. (x. Hương Việt, Hạnh các thánh tập 3, ngày 2. 11)

Vì thế, để tỏ lòng thảo kính, chúng ta hãy sốt sắng hiệp trong tâm tình để cầu nguyện và dâng lễ, để nhờ của lễ chúng ta dâng, nhất là của lễ Con Thiên Chúa, mà người thân chúng ta mau về hưởng nơi mát mẻ và sáng láng.

Cần được thương, cần được nhớ đó là khát vọng tự nhiên của con người. Nhất nữa khi chúng ta còn biết rằng các ngài là những người đã có nhiều liên hệ ràng buộc với chúng ta, đã góp nhiều công sức trong việc sinh thành, dưỡng dục chúng ta.

Kết thúc sự suy ngắm tháng các linh hồn, chúng ta hãy nghe lại câu chuyện về thánh nữ Monica. Trên giường hấp hối, thánh Monica đã nhắn nhủ với con ngài là Augustino như sau: “Mẹ chỉ xin con một điều, là hãy nhớ đến mẹ khi còn tới bàn tiệc thánh”.

Lời căn dặn trối trăn của Monica cũng là điều khát khao của các bậc tổ tiên ông bà cha mẹ, anh em bạn hữu, trong chốn thẳm sâu đau đớn. Hãy góp thêm nhiều lời kinh nguyện, hãy gửi đến nhiều việc hy sinh và hãy dành cho các ngài trọn tình mến con thảo qua những thánh lễ của bàn thờ, để nhờ đó, các ngài sớm về vui hưởng hạnh phúc tôn nhan với Chúa. Amen.